https://youtu.be/MRMZSrweUhs?si=NwYstz5cQ0pMfVcb
DÒNG THƠ HUỲNH TÂM HOÀI QUA DÒNG NHẠC CỦA CÁC NHẠC SĨ
Thơ được đưa vào cung bậc nhạc-Thơ được các thân hữu nhạc sĩ khải điệu qua các cung bậc của nhạc-được các nhạc sĩ hòa âm và các ca sĩ hát lên...làm cho thơ trở mình như bướm lượn trong vườn hoa nghệ thuật của người Việt cho dù ở khắp Năm Châu-Bốn Bể cũng hội tụ về một nguồn văn học Việt Nam đầy tính nhân bản. Xin cám ơn các nhạc sĩ và các ca sĩ đã có mặt chung với tôi trong hòa điệu chân tình.HTH
Blog Archive
Wednesday, April 22, 2026
Tuesday, February 10, 2026
Một Thuở đời lang bạt
Một
Thuở đời lang bạt
Một
thuở tóc xanh đời lang bạt
Giờ tóc chiều điểm trăng như sương
Ngồi ủ rũ trên ghế buồn tức tưởi
Đã hết đời kiêu ngạo tai ương
Vai từng gánh mộng cao hơn núi
Chân từng qua gió bụi trăm phương
Mắt từng cháy niềm tin rực lửa
Tay từng vẫy gọi cả nhân gian
Rượu
từng uống cạn đêm không đáy
Nhạc từng ôm suốt những canh tàn
Cười ngạo nghễ với đời dâu bể
Ngỡ kiếp người chỉ một lần sang
Ai biết sóng đời nhiều lớp thế
Ai hay nhân thế lắm đoạn trường
Một bước hụt, trăm năm trĩu nặng
Ngoảnh đầu sương khói đã giăng đường
Bạn cũ kẻ còn, người khuất bóng
Tên tuổi chìm theo những mùa xa
Chén trà nguội lạnh bên song cửa
Nghe gió thở dài chuyện đã qua
Tóc rơi theo tháng ngày mỏi mệt
Lưng còng chở nặng nợ trần ai
Muốn đứng dậy mà chân run rẩy
Bóng chiều đè xuống cả tương lai
Thôi cũng đủ một đời giông bão
Được mất rồi như mộng chiêm bao
Ngẩng mặt ngắm trăng treo cuối dốc
Cười buồn cho kẻ đã từng cao
Nếu kiếp khác thì xin làm cỏ
Mọc bên thềm nắng sớm hiên nhà
Không kiêu ngạo, không mang tai họa
Chỉ xanh thầm với gió trăng qua.
HTH
Giờ tóc chiều điểm trăng như sương
Ngồi ủ rũ trên ghế buồn tức tưởi
Đã hết đời kiêu ngạo tai ương
Vai từng gánh mộng cao hơn núi
Chân từng qua gió bụi trăm phương
Mắt từng cháy niềm tin rực lửa
Tay từng vẫy gọi cả nhân gian
Nhạc từng ôm suốt những canh tàn
Cười ngạo nghễ với đời dâu bể
Ngỡ kiếp người chỉ một lần sang
Ai biết sóng đời nhiều lớp thế
Ai hay nhân thế lắm đoạn trường
Một bước hụt, trăm năm trĩu nặng
Ngoảnh đầu sương khói đã giăng đường
Bạn cũ kẻ còn, người khuất bóng
Tên tuổi chìm theo những mùa xa
Chén trà nguội lạnh bên song cửa
Nghe gió thở dài chuyện đã qua
Tóc rơi theo tháng ngày mỏi mệt
Lưng còng chở nặng nợ trần ai
Muốn đứng dậy mà chân run rẩy
Bóng chiều đè xuống cả tương lai
Thôi cũng đủ một đời giông bão
Được mất rồi như mộng chiêm bao
Ngẩng mặt ngắm trăng treo cuối dốc
Cười buồn cho kẻ đã từng cao
Nếu kiếp khác thì xin làm cỏ
Mọc bên thềm nắng sớm hiên nhà
Không kiêu ngạo, không mang tai họa
Chỉ xanh thầm với gió trăng qua.
HTH
Sunday, February 1, 2026
Friday, January 9, 2026
Tuesday, January 6, 2026
Sunday, December 28, 2025
Saturday, December 20, 2025
Subscribe to:
Posts (Atom)